浪淘沙 其一 梦中得首二句,因成此阕

魏晋 高燮
秋梦冷于莼。欲化烟痕。梧桐疏响扑栏频。风雨凄迷人不寐,无限黄昏。 一榻隔凡尘。瘦骨嶙峋。绕阶络纬作哀呻。听到宵阑犹断续,似我吟魂。
qiū mèng lěng chún huà yān hén tóng shū xiǎng lán pín fēng rén mèi   xiàn huáng hūn
fán chén shòu lín xún rào jiē luò wěi zuò āi shēn tīng dào xiāo lán yóu duàn   shì yín hún