浪淘沙 秋月

清代 李雯
明镜破青桐,近转墙东。楼高人静影重重。露脚斜飞惊鹊语,香坠寒空。 金井望雕栏,芳树璁璁。碧天凉落水晶宫。为问嫦娥愁几许,无限秋风。
míng jìng qīng tóng   jìn zhuǎn qiáng dōng lóu gāo rén jìng yǐng chóng chóng jiǎo xié fēi jīng què   xiāng zhuì hán kōng
jīn jǐng wàng diāo lán   fāng shù cōng cōng tiān liáng luò shuǐ jīng gōng wèi wèn cháng é chóu   xiàn qiū fēng