浪淘沙 秋月

清代 李雯
明鏡破青桐,近轉牆東。樓高人靜影重重。露腳斜飛驚鵲語,香墜寒空。 金井望雕欄,芳樹璁璁。碧天涼落水晶宮。為問嫦娥愁幾許,無限秋風。
míng jìng qīng tóng   jìn zhuǎn qiáng dōng lóu gāo rén jìng yǐng chóng chóng jiǎo xié fēi jīng què   xiāng zhuì hán kōng
jīn jǐng wàng diāo lán   fāng shù cōng cōng tiān liáng luò shuǐ jīng gōng wèi wèn cháng é chóu   xiàn qiū fēng