浪淘沙·梦觉

宋代 柳永
梦觉、透窗风一线,寒灯吹息。 那堪酒醒,又闻空阶,夜雨频滴。 嗟因循、久作天涯客。 负佳人、几许盟言, 便忍把、从前欢会,陡顿翻成忧戚。 愁极。再三追思,洞庭深处, 几度饮散歌阑,香暖鸳鸯被, 岂暂时疏散,费伊心力。 殢云尤雨,有万般千种,相怜相惜。 恰到如今,天长漏永,无端自家疏隔。 知何时、却拥秦云态, 愿低帏昵枕,轻轻细说与, 江乡夜夜,数寒更思忆。
mèng jué tòu chuāng fēng xiàn 线   hán dēng chuī
kān jiǔ xǐng   yòu wén kōng jiē   pín
jiē yīn xún jiǔ zuò tiān
jiā rén méng yán  
biàn 便 rěn cóng qián huān huì   dǒu dùn fān chéng yōu
chóu zài sān zhuī   dòng tíng shēn chù  
yǐn sàn lán   xiāng nuǎn yuān yāng bèi  
zàn shí shū sàn   fèi xīn
yún yóu   yǒu wàn bān qiān zhǒng   xiāng lián xiāng
qià dào jīn   tiān cháng lòu yǒng   duān jiā shū
zhī shí què yōng qín yún tài  
yuàn wéi zhěn   qīng qīng shuō  
jiāng xiāng   shù hán gēng