浪淘沙·夢覺

宋代 柳永
夢覺、透窗風一線,寒燈吹息。 那堪酒醒,又聞空階,夜雨頻滴。 嗟因循、久作天涯客。 負佳人、幾許盟言, 便忍把、從前歡會,陡頓翻成憂戚。 愁極。再三追思,洞庭深處, 幾度飲散歌闌,香暖鴛鴦被, 豈暫時疏散,費伊心力。 殢雲尤雨,有萬般千種,相憐相惜。 恰到如今,天長漏永,無端自家疏隔。 知何時、卻擁秦雲態, 願低幃昵枕,輕輕細說與, 江鄉夜夜,數寒更思憶。
mèng jué tòu chuāng fēng xiàn   hán dēng chuī
kān jiǔ xǐng   yòu wén kōng jiē   pín
jiē yīn xún jiǔ zuò tiān
jiā rén méng yán  
biàn 便 rěn cóng qián huān huì   dǒu dùn fān chéng yōu
chóu zài sān zhuī   dòng tíng shēn chù  
yǐn sàn lán   xiāng nuǎn yuān yāng bèi  
zàn shí shū sàn   fèi xīn
yún yóu   yǒu wàn bān qiān zhǒng   xiāng lián xiāng
qià dào jīn   tiān cháng lòu yǒng   duān jiā shū
zhī shí què yōng qín yún tài  
yuàn wéi zhěn   qīng qīng shuō  
jiāng xiāng   shù hán gēng