浪淘沙
夕照向人低。禾黍离离。残山剩水昔游非。荆棘铜驼无限恨,有泪难挥。
多少好楼台。一例成灰。春光一去几时归。满眼风光皆不是,忍更低徊。
xī
夕
zhào
照
xiàng
向
rén
人
dī
低
hé
。
shǔ
禾
lí
黍
lí
离
cán
离
shān
。
shèng
残
shuǐ
山
xī
剩
yóu
水
fēi
昔
jīng
游
jí
非
tóng
。
tuó
荆
wú
棘
xiàn
铜
hèn
驼
yǒu
无
lèi
限
nán
恨
,
huī
有
泪
难
挥
。
duō
多
shǎo
少
hǎo
好
lóu
楼
tái
台
yī
。
lì
一
chéng
例
huī
成
chūn
灰
guāng
。
yī
春
qù
光
jǐ
一
shí
去
guī
几
mǎn
时
yǎn
归
fēng
。
guāng
满
jiē
眼
bú
风
shì
光
rěn
皆
gèng
不
dī
是
,
huí
忍
更
低
徊
。