浪淘沙

明代 宋琬
何处可销愁?乡是温柔。梦为蝴蝶入西楼。生怕玉人珊枕上,带怒佯羞。 残月挂帘钩,被冷香篝。笑看织女与牵牛。脉脉银河才咫尺,不驾轻舟。
chǔ xiāo chóu   xiāng shì wēn róu mèng wèi dié 西 lóu shēng rén shān zhěn shàng   dài yáng xiū
cán yuè guà lián gōu   bèi lěng xiāng gōu xiào kàn zhī qiān niú yín cái zhǐ chǐ   jià qīng zhōu