浪淘沙

明代 宋琬
何處可銷愁?鄉是溫柔。夢為蝴蝶入西樓。生怕玉人珊枕上,帶怒佯羞。 殘月掛簾鉤,被冷香篝。笑看織女與牽牛。脈脈銀河才咫尺,不駕輕舟。
chǔ xiāo chóu   xiāng shì wēn róu mèng wèi dié 西 lóu shēng rén shān zhěn shàng   dài yáng xiū
cán yuè guà lián gōu   bèi lěng xiāng gōu xiào kàn zhī qiān niú yín cái zhǐ chǐ   jià qīng zhōu