宋代 邓林
野客过门叫卖兰,清风便自逼人寒。 孤根未必灵均种,推作离骚辈行看。
guò mén jiào mài lán   qīng fēng biàn 便 rén hán  
gēn wèi líng jūn zhǒng   tuī zuò sāo bèi xíng kàn