宋代 鄧林
野客過門叫賣蘭,清風便自逼人寒。 孤根未必靈均種,推作離騷輩行看。
guò mén jiào mài lán   qīng fēng biàn 便 rén hán  
gēn wèi líng jūn zhǒng   tuī zuò sāo bèi xíng kàn