蜡梅

宋代 尤袤
破腊惊春意,凌寒试晓妆。 应嫌脂粉白,故染曲尘黄。 缀树蜂悬室,排筝雁着行。 团酥与凝蜡,难学是生香。
jīng chūn   líng hán shì xiǎo zhuāng  
yīng xián zhī fěn bái   rǎn chén huáng  
zhuì shù fēng xuán shì   pái zhēng yàn zhe xíng  
tuán níng   nán xué shì shēng xiāng