腊雷春雪示吉甫

宋代 胡寅
晓色空明衡岳南,一尘那复隔仙凡。 贯时松竹色自好,破腊雷霆声未咸。 万里鲛绡开步障,行金火浣试春衫。 渔舟不与人供画,独驾云涛月满帆。
xiǎo kōng míng héng yuè nán   chén xiān fán
guàn shí sōng zhú hào   léi tíng shēng wèi xián
wàn jiāo xiāo kāi zhàng   xíng jīn huǒ huàn shì chūn shān
zhōu rén gōng huà   jià yún tāo yuè mǎn fān