哭祖六自虚(时年十八)

唐代 王维
否极尝闻泰,嗟君独不然。悯凶才稚齿,羸疾主中年。 馀力文章秀,生知礼乐全。翰留天帐览,词入帝宫传。 国讶终军少,人知贾谊贤。公卿尽虚左,朋识共推先。 不恨依穷辙,终期济巨川。才雄望羔雁,寿促背貂蝉。 福善闻前录,歼良昧上玄。何辜铩鸾翮,底事碎龙泉。 鵩起长沙赋,麟终曲阜编。域中君道广,海内我情偏。 乍失疑犹见,沉思悟绝缘。生前不忍别,死后向谁宣。 为此情难尽,弥令忆更缠。本家清渭曲,归葬旧茔边。 永去长安道,徒闻京兆阡。旌车出郊甸,乡国隐云天。 定作无期别,宁同旧日旋。候门家属苦,行路国人怜。 送客哀难进,征途泥复前。赠言为挽曲,奠席是离筵。 念昔同携手,风期不暂捐。南山俱隐逸,东洛类神仙。 未省音容间,那堪生死迁。花时金谷饮,月夜竹林眠。 满地传都赋,倾朝看药船。群公咸属目,微物敢齐肩。 谬合同人旨,而将玉树连。不期先挂剑,长恐后施鞭。 为善吾无矣,知音子绝焉。琴声纵不没,终亦继悲弦。
fǒu cháng wén tài   jiē jūn rán mǐn xiōng cái zhì chǐ 齿   léi zhǔ zhōng nián
wén zhāng xiù   shēng zhī yuè quán hàn liú tiān zhàng lǎn   gōng chuán
guó zhōng jūn shǎo   rén zhī jiǎ xián gōng qīng jǐn zuǒ   péng shí gòng tuī xiān
hèn qióng zhé   zhōng chuān cái xióng wàng gāo yàn   shòu 寿 bèi diāo chán
shàn wén qián   jiān liáng mèi shàng xuán shā luán   shì suì lóng quán
cháng shā   lín zhōng biān zhōng jūn dào guǎng 广   hǎi nèi qíng piān
zhà shī yóu jiàn   chén jué yuán shēng qián rěn bié   hòu xiàng shuí xuān
wèi qíng nán jǐn   lìng gèng chán běn jiā qīng wèi   guī zàng jiù yíng biān
yǒng cháng ān dào   wén jīng zhào qiān jīng chē chū jiāo diàn   xiāng guó yǐn yún tiān
dìng zuò bié   níng tóng jiù xuán hòu mén jiā shǔ   xíng guó rén lián
sòng āi nán jìn   zhēng qián zèng yán wèi wǎn   diàn shì yán
niàn tóng xié shǒu   fēng zàn juān nán shān yǐn   dōng luò lèi shén xiān
wèi shěng yīn róng jiān   kān shēng qiān huā shí jīn yǐn   yuè zhú lín mián
mǎn chuán dōu   qīng cháo kàn yào chuán qún gōng xián zhǔ   wēi gǎn jiān
miù tóng rén zhǐ   ér jiāng shù lián xiān guà jiàn   zhǎng kǒng hòu shī biān
wéi shàn   zhī yīn zi jué yān qín shēng zòng méi   zhōng bēi xián