哭祖六自虛(時年十八)

唐代 王維
否極嘗聞泰,嗟君獨不然。憫凶才稚齒,羸疾主中年。 餘力文章秀,生知禮樂全。翰留天帳覽,詞入帝宮傳。 國訝終軍少,人知賈誼賢。公卿盡虛左,朋識共推先。 不恨依窮轍,終期濟巨川。才雄望羔雁,壽促背貂蟬。 福善聞前錄,殲良昧上玄。何辜鎩鸞翮,底事碎龍泉。 鵩起長沙賦,麟終曲阜編。域中君道廣,海內我情偏。 乍失疑猶見,沉思悟絕緣。生前不忍別,死後向誰宣。 為此情難盡,彌令憶更纏。本家清渭曲,歸葬舊塋邊。 永去長安道,徒聞京兆阡。旌車出郊甸,鄉國隱雲天。 定作無期別,寧同舊日旋。候門家屬苦,行路國人憐。 送客哀難進,征途泥復前。贈言為輓曲,奠席是離筵。 念昔同攜手,風期不暫捐。南山俱隱逸,東洛類神仙。 未省音容間,那堪生死遷。花時金谷飲,月夜竹林眠。 滿地傳都賦,傾朝看藥船。群公咸屬目,微物敢齊肩。 謬合同人旨,而將玉樹連。不期先掛劍,長恐後施鞭。 為善吾無矣,知音子絕焉。琴聲縱不沒,終亦繼悲弦。
fǒu cháng wén tài   jiē jūn rán mǐn xiōng cái zhì chǐ   léi zhǔ zhōng nián
wén zhāng xiù   shēng zhī yuè quán hàn liú tiān zhàng lǎn   gōng chuán
guó zhōng jūn shǎo   rén zhī jiǎ xián gōng qīng jǐn zuǒ   péng shí gòng tuī xiān
hèn qióng zhé   zhōng chuān cái xióng wàng gāo yàn   shòu bèi diāo chán
shàn wén qián   jiān liáng mèi shàng xuán shā luán   shì suì lóng quán
cháng shā   lín zhōng biān zhōng jūn dào guǎng   hǎi nèi qíng piān
zhà shī yóu jiàn   chén jué yuán shēng qián rěn bié   hòu xiàng shuí xuān
wèi qíng nán jǐn   lìng gèng chán běn jiā qīng wèi   guī zàng jiù yíng biān
yǒng cháng ān dào   wén jīng zhào qiān jīng chē chū jiāo diàn   xiāng guó yǐn yún tiān
dìng zuò bié   níng tóng jiù xuán hòu mén jiā shǔ   xíng guó rén lián
sòng āi nán jìn   zhēng qián zèng yán wèi wǎn   diàn shì yán
niàn tóng xié shǒu   fēng zàn juān nán shān yǐn   dōng luò lèi shén xiān
wèi shěng yīn róng jiān   kān shēng qiān huā shí jīn yǐn   yuè zhú lín mián
mǎn 滿 chuán dōu   qīng cháo kàn yào chuán qún gōng xián zhǔ   wēi gǎn jiān
miù tóng rén zhǐ   ér jiāng shù lián xiān guà jiàn   zhǎng kǒng hòu shī biān
wéi shàn   zhī yīn zi jué yān qín shēng zòng méi   zhōng bēi xián