苦雨中作

唐代 贯休
通宵复连夕,其状只如倾。却遣思山者,忽然嫌水声。 好花飘草尽,古壁欲云生。不奈天难问,迢迢远客情。
tōng xiāo lián   zhuàng zhī qīng què qiǎn shān zhě   rán xián shuǐ shēng
hǎo huā piāo cǎo jǐn   yún shēng nài tiān nán wèn   tiáo tiáo yuǎn qíng