苦雨谣 其一

清代 李慈铭
秋霖积日惨不开,太行黯黯愁西颓。农夫九死补田作,坐看辛苦成污莱。 黍子垂头万黄粒,丈半红竿飐秫秫。方觊暂饱偿积饥,讵料垂成委枯铚。 天公爱物称无私,朝廷旰食施淖麋。天心君心本一体,始知灾沴民自为。 我釜无鱼瓿无粟,谒鬼不通日炊玉。饱看两脚愁向天,岂惟野老吞声哭。
qiū lín cǎn kāi   tài xíng àn àn chóu 西 tuí nóng jiǔ tián zuò zuò   kàn xīn chéng lái    
shǔ zi chuí tóu wàn huáng   zhàng bàn hóng gān 竿 zhǎn shú shú fāng zàn bǎo cháng   liào chuí chéng wěi zhì    
tiān gōng ài chēng   cháo tíng gàn shí shī nào tiān xīn jūn xīn běn shǐ   zhī zāi mín wèi    
  guǐ tōng chuī bǎo kàn liǎng jiǎo chóu xiàng tiān   wéi lǎo tūn shēng