苦雨次韵方石五首 其二

明代 李东阳
悲歌彻夜掩重门,急雨声高应鼓盆。破屋有情看突兀,颠崖无力救倾翻。 街头浊浪如山壅,天上行云学马奔。误向北邻招杜甫,不胜愁绝对空樽。
bēi chè yǎn chóng mén   shēng gāo yīng pén yǒu qíng kàn diān   jiù qīng fān    
jiē tóu zhuó làng shān yōng   tiān shàng xíng yún xué bēn xiàng běi lín zhāo   shèng chóu jué duì kōng zūn