苦阴

宋代 韩淲
梅熟麦秀时,浓阴多转晴。础润雷掣电,沟壑须臾平。 清风四起处,郁蒸或不轻。今兹冷气深,经旬压檐声。
méi shú mài xiù shí   nóng yīn duō zhuǎn qíng chǔ rùn léi chè diàn gōu   píng    
qīng fēng chǔ   zhēng huò qīng jīn lěng shēn jīng   xún yán shēng