苦陰

宋代 韓淲
梅熟麥秀時,濃陰多轉晴。礎潤雷掣電,溝壑須臾平。 清風四起處,鬱蒸或不輕。今茲冷氣深,經旬壓檐聲。
méi shú mài xiù shí   nóng yīn duō zhuǎn qíng chǔ rùn léi chè diàn gōu   píng    
qīng fēng chǔ   zhēng huò qīng jīn lěng shēn jīng   xún yán shēng