哭怡庵先生

明代 顾清
手拆乡书泪满衣,西风落木正离离。谁知总角横经子,便到苍颜哭寝时。 儿女有情知眷恋,门墙无地答恩私。马驼原上青荧石,傥许南容赞一辞。
shǒu chāi xiāng shū lèi mǎn   西 fēng luò zhèng shéi zhī zǒng jiǎo héng jīng   biàn 便 dào cāng yán qǐn shí
ér yǒu qíng zhī juàn liàn   mén qiáng ēn tuó yuán shàng qīng yíng shí   tǎng nán róng zàn