哭怡庵先生

明代 顧清
手拆鄉書淚滿衣,西風落木正離離。誰知總角橫經子,便到蒼顏哭寢時。 兒女有情知眷戀,門牆無地答恩私。馬駝原上青熒石,儻許南容贊一辭。
shǒu chāi xiāng shū lèi mǎn 滿   西 fēng luò zhèng shéi zhī zǒng jiǎo héng jīng   biàn 便 dào cāng yán qǐn shí
ér yǒu qíng zhī juàn liàn   mén qiáng ēn tuó yuán shàng qīng yíng shí   tǎng nán róng zàn