哭押牙四寂

唐代 佚名
哀哉存殁苦难量,共恨沦流处异乡。可叹生涯光景促,旋嗟死路夜何长! 空令肝胆摧林竹,每使心魂痛渭阳。缧绁时深肠自断,更闻凶变泪沾裳。
āi zāi cún nàn liàng   gòng hèn lún liú chù xiāng tàn shēng guāng jǐng xuán   jiē zhǎng    
kōng lìng gān dǎn cuī lín zhú   měi shǐ 使 xīn hún tòng wèi yáng léi xiè shí shēn cháng duàn gèng   wén xiōng biàn lèi zhān shang