哭押牙四寂

唐代 佚名
哀哉存歿苦難量,共恨淪流處異鄉。可嘆生涯光景促,旋嗟死路夜何長! 空令肝膽摧林竹,每使心魂痛渭陽。縲紲時深腸自斷,更聞凶變淚沾裳。
āi zāi cún 歿 nàn liàng   gòng hèn lún liú chù xiāng tàn shēng guāng jǐng xuán   jiē zhǎng    
kōng lìng gān dǎn cuī lín zhú   měi shǐ 使 xīn hún tòng wèi yáng léi xiè shí shēn cháng duàn gèng   wén xiōng biàn lèi zhān shang