苦疡出息东郊田舍二首 其一

明代 顾璘
东庄久不至,偃蹇废田作。新桃堪系马,旧树已巢鹊。 儿童诧相问,黄犬吠颇恶。自缘容鬓改,敢怪尔辈错。 吾生知有涯,尘鞅苦自缚。每云遗冠裳,乃复恋城郭。 疮疡非我灾,相邀就林壑。心源倏以静,口味日应薄。 循畦摘嘉蔬,披草采灵药。患去四体轻,尘远六根脱。 溪流日洗耳,保此长寂寞。
dōng zhuāng jiǔ zhì   yǎn jiǎn fèi tián zuò xīn táo kān jiù   shù cháo què    
ér tóng chà xiāng wèn   huáng quǎn fèi è yuán róng bìn gǎi gǎn   guài ěr bèi cuò    
shēng zhī yǒu   chén yāng měi yún guān cháng nǎi   liàn chéng guō    
chuāng yáng fēi zāi   xiāng yāo jiù lín xīn yuán shū jìng kǒu   wèi yīng báo    
xún zhāi jiā shū   cǎo cǎi líng yào huàn qīng chén   yuǎn liù gēn tuō    
liú ěr   bǎo zhǎng