哭笑鸟

宋代 梅尧臣
日月转入地,星辰蔽重云。 夜色晦若漆,怪禽巢未焚。 其音哭且笑,哀乐讵能分。 方哭且笑时,曾莫有以群。 哭为何所悲,笑为何所闻。 了不预人事,吉凶谁复云。
yuè zhuǎn   xīng chén zhòng yún  
huì ruò   guài qín cháo wèi fén  
yīn qiě xiào   āi yuè néng fēn  
fāng qiě xiào shí   céng yǒu qún  
wèi suǒ bēi   xiào wèi suǒ wén  
liǎo rén shì   xiōng shuí yún