酷相思

清代 顾贞观
竟日东风吹细雨。吹不转,天涯絮。便倚尽、长亭多少树。 春去也,人难住。人去也,春难住。池馆依然行乐处。 何事耽羁旅。待相见、重倾离别绪。人归也,春无语。 春归也,人无语。
jìng dōng fēng chuī chuī zhuǎn   tiān biàn 便 jǐn cháng tíng duō shǎo shù
chūn   rén nán zhù rén   chūn nán zhù chí guǎn rán xíng chù
shì dān dài xiāng jiàn zhòng qīng bié rén guī   chūn
chūn guī   rén