酷相思

清代 顧貞觀
竟日東風吹細雨。吹不轉,天涯絮。便倚盡、長亭多少樹。 春去也,人難住。人去也,春難住。池館依然行樂處。 何事耽羈旅。待相見、重傾離別緒。人歸也,春無語。 春歸也,人無語。
jìng dōng fēng chuī chuī zhuǎn   tiān biàn 便 jǐn cháng tíng duō shǎo shù
chūn   rén nán zhù rén   chūn nán zhù chí guǎn rán xíng chù
shì dān dài xiāng jiàn zhòng qīng bié rén guī   chūn
chūn guī   rén