哭吴岸先

明代 释函可
我生亦偶然,汝死何草草。槛车忆初来,面凹露双肘。 既被冰雪侵,况复遭群侮。有口难告人,束身守空窭。 汝书犹在眼,汝颜不复睹。吁嗟骨似柴,安能厌豹虎。 四海尽秦坑,诗书同一炬。二月金鸡飞,恨汝不得偶。 挥泪约同人,携灰反旧土。兹愿又已乖,总入山鬼簿。 后先理亦齐,不如早还故。地上莫能容,地下可相许。 苍苍久不闻,休向帝庭语。吁嗟复吁嗟,万里馀妻女。 春闺梦或逢,肯道寒边苦。
shēng ǒu rán   cǎo cǎo jiàn chē chū lái   miàn āo shuāng zhǒu
bèi bīng xuě qīn   kuàng zāo qún yǒu kǒu nán gào rén   shù shēn shǒu kōng
shū yóu zài yǎn   yán jiē shì chái   ān néng yàn bào
hǎi jǐn qín kēng   shī shū tóng èr yuè jīn fēi   hèn ǒu
huī lèi yuē tóng rén   xié huī fǎn jiù yuàn yòu guāi   zǒng shān guǐ 簿
hòu xiān   zǎo hái shàng néng róng   xià xiāng
cāng cāng jiǔ wén   xiū xiàng tíng jiē jiē   wàn
chūn guī mèng huò féng   kěn dào hán biān