哭渭夫二兄

宋代 郑獬
生平抱直气,鬼神不敢干。 乃从异物化,使我涕泗澜。 昔之初拜兄,申申从太原。 府公颇好事,凿地种琅玕。 筑学百馀室,吾徒得所盘。 嘈嘈诵古书,邻家嫌聒烦。 间日课辞章,据义相讥弹。 兄时处乎中,竦竦如长竿。 负气颇刚简,未尝媚语言。 与众不相合,节角难为刓。 而独顾我喜,谓如椒在兰。 璞玉逢砺石,圭璧不为难。 离合虽屡更,於义则相完。 应举来京师,羁旅谁为欢。 投箧寄兄舍,乃同在家安。 我常剧醉归,吐呕几席间。 独兄在我旁,抚眎夜不眠。 虽非共饱乳,此意何疏亲。 向虽闻兄病,已云不能餐。 日唯饮醇酒,无乃酒为患。 昨暮得报书,遂死不复还。 掷书一痛哭,痛甚连心肝。 恨我有此身,不生双羽翰。 抟风一飞去,沥酒哭其棺。 起坐空叹泣,腷臆何由宽。 揽笔作此诗,颠倒不成篇。 焚之寄地下,兄乎其来观。
shēng píng bào zhí   guǐ shén gǎn gàn  
nǎi cóng huà   shǐ 使 lán  
zhī chū bài xiōng   shēn shēn cóng tài yuán  
gōng hǎo shì   záo zhǒng láng gān  
zhù xué bǎi shì   de suǒ pán  
cáo cáo sòng shū   lín jiā xián guā fán  
jiàn zhāng   xiāng tán  
xiōng shí chù zhōng   sǒng sǒng zhǎng gān 竿  
gāng jiǎn   wèi cháng mèi yán  
zhòng xiāng   jié jiǎo nán wéi wán  
ér   wèi jiāo zài lán  
féng shí   guī wéi nán  
suī gèng   xiāng wán  
yìng lái jīng shī   shuí wèi huān  
tóu qiè xiōng shě   nǎi tóng zài jiā ān  
cháng zuì guī   ǒu jiān  
xiōng zài páng   shì mián  
suī fēi gòng bǎo   shū qīn  
xiàng suī wén xiōng bìng   yún néng cān  
wéi yǐn chún jiǔ   nǎi jiǔ wéi huàn  
zuó bào shū   suì huán  
zhì shū tòng   tòng shén lián xīn gān  
hèn yǒu shēn   shēng shuāng hàn  
tuán fēng fēi   jiǔ guān  
zuò kōng tàn   yóu kuān  
lǎn zuò shī   diān dào chéng piān  
fén zhī xià   xiōng lái guān