哭渭夫二兄

宋代 鄭獬
生平抱直氣,鬼神不敢幹。 乃從異物化,使我涕泗瀾。 昔之初拜兄,申申從太原。 府公頗好事,鑿地種琅玕。 築學百餘室,吾徒得所盤。 嘈嘈誦古書,鄰家嫌聒煩。 間日課辭章,據義相譏彈。 兄時處乎中,竦竦如長竿。 負氣頗剛簡,未嘗媚語言。 與眾不相合,節角難為刓。 而獨顧我喜,謂如椒在蘭。 璞玉逢礪石,圭璧不為難。 離合雖屢更,於義則相完。 應舉來京師,羈旅誰為歡。 投篋寄兄舍,乃同在家安。 我常劇醉歸,吐嘔幾席間。 獨兄在我旁,撫眎夜不眠。 雖非共飽乳,此意何疏親。 向雖聞兄病,已雲不能餐。 日唯飲醇酒,無乃酒為患。 昨暮得報書,遂死不復還。 擲書一痛哭,痛甚連心肝。 恨我有此身,不生雙羽翰。 摶風一飛去,瀝酒哭其棺。 起坐空嘆泣,腷臆何由寬。 攬筆作此詩,顛倒不成篇。 焚之寄地下,兄乎其來觀。
shēng píng bào zhí   guǐ shén gǎn gàn  
nǎi cóng huà   shǐ 使 lán  
zhī chū bài xiōng   shēn shēn cóng tài yuán  
gōng hǎo shì   záo zhǒng láng gān  
zhù xué bǎi shì   de suǒ pán  
cáo cáo sòng shū   lín jiā xián guā fán  
jiàn zhāng   xiāng tán  
xiōng shí chù zhōng   sǒng sǒng zhǎng gān 竿  
gāng jiǎn   wèi cháng mèi yán  
zhòng xiāng   jié jiǎo nán wéi wán  
ér   wèi jiāo zài lán  
féng shí   guī wéi nán  
suī gèng   xiāng wán  
yìng lái jīng shī   shuí wèi huān  
tóu qiè xiōng shě   nǎi tóng zài jiā ān  
cháng zuì guī   ǒu jiān  
xiōng zài páng   shì mián  
suī fēi gòng bǎo   shū qīn  
xiàng suī wén xiōng bìng   yún néng cān  
wéi yǐn chún jiǔ   nǎi jiǔ wéi huàn  
zuó bào shū   suì huán  
zhì shū tòng   tòng shén lián xīn gān  
hèn yǒu shēn   shēng shuāng hàn  
tuán fēng fēi   jiǔ guān  
zuò kōng tàn   yóu kuān  
lǎn zuò shī   diān dào chéng piān  
fén zhī xià   xiōng lái guān