哭陶侍御

明代 李攀龙
伏柱称仙吏,弹冠即诤臣。逢时随八彦,揽辔属东巡。 抗疏惟安汉,危言屡借秦。宠光回造化,正色上星辰。 梦已摧高翼,灾非批逆鳞。孤台遥向夜,五柳黯伤春。 白鹤还来客,青骢岂避人。朝廷存折槛,道路指埋轮。 击隼才何健,神羊气不驯。分阴空自惜,浮世转难陈。 风裁登车罢,霜华挂剑新。群乌哀就老,列柏采为薪。 郁郁匡君意,飘飘出使身。庐山彭泽外,落日九江滨。
zhù chēng xiān   tán guān zhèng chén féng shí suí yàn   lǎn pèi shǔ dōng xún
kàng shū wéi ān hàn   wēi yán jiè qín chǒng guāng huí zào huà   zhèng shàng xīng chén
mèng cuī gāo   zāi fēi lín tái yáo xiàng   liǔ àn shāng chūn
bái hái lái   qīng cōng rén cháo tíng cún shé kǎn   dào zhǐ mái lún
sǔn cái jiàn   shén yáng xùn fēn yīn kōng   shì zhuǎn nán chén
fēng cái dēng chē   shuāng huá guà jiàn xīn qún āi jiù lǎo   liè bǎi cǎi wéi xīn
kuāng jūn   piāo piāo chū shǐ 使 shēn shān péng wài   luò jiǔ jiāng bīn