哭陶侍御

明代 李攀龍
伏柱稱仙吏,彈冠即諍臣。逢時隨八彥,攬轡屬東巡。 抗疏惟安漢,危言屢借秦。寵光回造化,正色上星辰。 夢已摧高翼,災非批逆鱗。孤台遙向夜,五柳黯傷春。 白鶴還來客,青驄豈避人。朝廷存摺檻,道路指埋輪。 擊隼才何健,神羊氣不馴。分陰空自惜,浮世轉難陳。 風裁登車罷,霜華掛劍新。群烏哀就老,列柏採為薪。 鬱郁匡君意,飄飄出使身。廬山彭澤外,落日九江濱。
zhù chēng xiān   tán guān zhèng chén féng shí suí yàn   lǎn pèi shǔ dōng xún
kàng shū wéi ān hàn   wēi yán jiè qín chǒng guāng huí zào huà   zhèng shàng xīng chén
mèng cuī gāo   zāi fēi lín tái yáo xiàng   liǔ àn shāng chūn
bái hái lái   qīng cōng rén cháo tíng cún shé kǎn   dào zhǐ mái lún
sǔn cái jiàn   shén yáng xùn fēn yīn kōng   shì zhuǎn nán chén
fēng cái dēng chē   shuāng huá guà jiàn xīn qún āi jiù lǎo   liè bǎi cǎi wéi xīn
kuāng jūn   piāo piāo chū shǐ 使 shēn shān péng wài   luò jiǔ jiāng bīn