哭诗六章

宋代 王令
切切复切切,泪尽琴弦绝。 愤气吐不出,内作心肝热。 朝浆渴不胜,暮潦浊不清。 何以慰我怀,安得沧海冰。
qiē qiē qiē qiē   lèi jǐn qín xián jué  
fèn chū   nèi zuò xīn gān  
cháo jiāng shèng   lǎo zhuó qīng  
wèi huái 怀   ān cāng hǎi bīng