哭詩六章

宋代 王令
切切復切切,淚盡琴弦絕。 憤氣吐不出,內作心肝熱。 朝漿渴不勝,暮潦濁不清。 何以慰我懷,安得滄海冰。
qiē qiē qiē qiē   lèi jǐn qín xián jué  
fèn chū   nèi zuò xīn gān  
cháo jiāng 漿 shèng   lǎo zhuó qīng  
wèi huái   ān cāng hǎi bīng