困中登山

唐代 佚名
戎庭闷且闲,谁复解愁颜。步步或登岭,悠悠时往还。 野禽噪河曲,村犬吠林间。西北望君处,踌踷日暝山。
róng tíng mèn qiě xián   shuí jiě chóu yán huò dēng lǐng   yōu yōu shí wǎng huán
qín zào   cūn quǎn fèi lín jiān 西 běi wàng jūn chù   chóu zhǎ míng shān