昆山寺

元代 张翥
昆山突兀摩空苍,寺幽更枕山之阳。松杉高出人境外,楼阁半在天中央。 日照檐楹分杳霭,风回廊庑添清凉。谷声远合蒲牢韵,林近时闻薝卜香。 红尘咫尺到不得,黄金地面生辉光。我疑意在融结际,真宰用意非寻常。 云埋烟蔽岁月古,未与时会犹潜藏。一旦宝像顿发见,果闻玉磬鸣高冈。 二生开示此经始,源流既浚深必长。乃知景物不自胜,惟人方可存其纲。
kūn shān kōng cāng   yōu gèng zhěn shān zhī yáng sōng shān gāo chū rén jìng wài lóu   bàn zài tiān zhōng yāng    
zhào yán yíng fēn yǎo ǎi   fēng huí láng tiān qīng liáng shēng yuǎn láo yùn lín   jìn shí wén zhān bo xiāng    
hóng chén zhǐ chǐ dào   huáng jīn miàn shēng huī guāng zài róng jié zhēn   zǎi yòng fēi xún cháng    
yún mái yān suì yuè   wèi shí huì yóu qián cáng dàn bǎo xiàng dùn jiàn guǒ   wén qìng míng gāo gāng    
èr shēng kāi shì jīng shǐ   yuán liú jùn shēn zhǎng nǎi zhī jǐng shèng wéi   rén fāng cún gāng