哭内子王华姜 其二

清代 屈大均
阿母年七旬,哭汝声摧裂。当食不能餐,喉间日哽咽。 念尔万里身,艰难历胡越。暑雨及祁寒,驰驱不暂辍。 关中积高府,风气多惨冽。我性不能寒,疏理畏风雪。 鹧鸪向日飞,桂华以冬发。自返南州来,中怀少郁结。 汝亦乐土风,所愁独炎热。海氛多毒淫,腹痛成夭折。 仓皇医未来,瞥已电光灭。
ā nián xún   shēng cuī liè dāng shí néng cān   hóu jiàn gěng
niàn ěr wàn shēn   jiān nán yuè shǔ hán   chí zàn chuò
guān zhōng gāo   fēng duō cǎn liè xìng néng hán   shū wèi fēng xuě
zhè xiàng fēi   guì huá dōng fǎn nán zhōu lái   zhōng huái 怀 shǎo jié
fēng   suǒ chóu yán hǎi fēn duō yín   tòng chéng yāo zhé
cāng huáng wèi lái   piē diàn guāng miè