哭李端

唐代 周朴
三年翦拂感知音, 哭向青山永夜心。 竹在晓烟孤凤去, 剑荒秋水一龙沉。 新坟日落松声小, 旧色春残草色深。 不及此时亲执绋, 石门遥想泪沾襟。
sān nián jiǎn gǎn zhī yīn  
xiàng qīng shān yǒng xīn
zhú zài xiǎo yān fèng  
jiàn huāng qiū shuǐ lóng chén
xīn fén luò sōng shēng xiǎo  
jiù chūn cán cǎo shēn
shí qīn zhí  
shí mén yáo xiǎng lèi zhān jīn