哭金部韦郎中

唐代 卢照邻
金曹初受拜,玉地始含香。翻同五日尹,遽见一星亡。 贺客犹扶路,哀人遂上堂。歌筵长寂寂,哭位自苍苍。 岁时宾径断,朝暮雀罗张。书留魏主阙,魂掩汉家床。 徒令永平帝,千载罢撞郎。
jīn cáo chū shòu bài   shǐ hán xiāng fān tóng yǐn   jiàn xīng wáng
yóu   āi rén suì shàng táng yán zhǎng   wèi cāng cāng
suì shí bīn jìng duàn   zhāo què luó zhāng shū liú wèi zhǔ quē   hún yǎn hàn jiā chuáng
lìng yǒng píng   qiān zǎi zhuàng láng