苦怀六首 其一
我行荒野间,风埃苦浩浩。嗟汝后生者,惟恐不见老。
世事如霜木,颜色尽枯槁。愁来不即死,反为命所恼。
今人真小儿,语话尚痴倒。不辨亲与仇,得食即为好。
焉知父母心,茹痛伤怀抱。难报三春晖,满地皆芳草。
wǒ
我
xíng
行
huāng
荒
yě
野
jiān
间
,
fēng
风
āi
埃
kǔ
苦
hào
浩
hào
浩
jiē
。
rǔ
嗟
hòu
汝
shēng
后
zhě
生
wéi
者
,
kǒng
惟
bú
恐
jiàn
不
lǎo
见
老
。
shì
世
shì
事
rú
如
shuāng
霜
mù
木
,
yán
颜
sè
色
jǐn
尽
kū
枯
gǎo
槁
chóu
。
lái
愁
bù
来
jí
不
sǐ
即
fǎn
死
,
wéi
反
mìng
为
suǒ
命
nǎo
所
恼
。
jīn
今
rén
人
zhēn
真
xiǎo
小
ér
儿
,
yǔ
语
huà
话
shàng
尚
chī
痴
dǎo
倒
bù
。
biàn
不
qīn
辨
yǔ
亲
chóu
与
dé
仇
,
shí
得
jí
食
wéi
即
hǎo
为
好
。
yān
焉
zhī
知
fù
父
mǔ
母
xīn
心
,
rú
茹
tòng
痛
shāng
伤
huái
怀
bào
抱
nán
。
bào
难
sān
报
chūn
三
huī
春
mǎn
晖
,
dì
满
jiē
地
fāng
皆
cǎo
芳
草
。