苦懷六首 其一

宋代 鄭思肖
我行荒野間,風埃苦浩浩。嗟汝後生者,惟恐不見老。 世事如霜木,顏色盡枯槁。愁來不即死,反為命所惱。 今人真小兒,語話尚痴倒。不辨親與仇,得食即為好。 焉知父母心,茹痛傷懷抱。難報三春暉,滿地皆芳草。
xíng huāng jiān   fēng āi hào hào jiē hòu shēng zhě wéi   kǒng jiàn lǎo    
shì shì shuāng   yán jǐn gǎo chóu lái fǎn   wéi mìng suǒ nǎo    
jīn rén zhēn xiǎo ér   huà shàng chī dǎo biàn qīn chóu   shí wéi hǎo    
yān zhī xīn   tòng shāng huái bào nán bào sān chūn huī mǎn   滿 jiē fāng cǎo