苦寒吟

唐代 刘驾
百泉冻皆咽,我吟寒更切。半夜倚乔松,不觉满衣雪。 竹竿有甘苦,我爱抱苦节。鸟声有悲欢,我爱口流血。 潘生若解吟,更早生白发。
bǎi quán dòng jiē yàn   yín hán gēng qiè bàn qiáo sōng   jué mǎn xuě
zhú gān 竿 yǒu gān   ài bào jié niǎo shēng yǒu bēi huān   ài kǒu liú xiě
pān shēng ruò jiě yín   gèng zǎo shēng bái