苦寒行

宋代 田锡
昨日北风高,霏霏满天雪。 千里六出花,六日飞不歇。 深山深一丈,树木冻欲折。 平地盈数尺,布肆不成列。 覆物生辉光,照人清皎洁。 紫塞群玉峰,沧溟白银阙。 篁竹为琅玕,松风蒒玉屑。 官吏来参贺,物情亦感悦。 瘴疠已消除,丰穰及时节。 长吏因疾恚,请假来一月。 病眼为寒昏,风头因冷发。 汤药厌服饵,酒肉愁罢辍。 夹幕映重帘,炉茵与衾褐。 禄粟不忧饥,帑俸无乏绝。 江海主恩深,素餐心激切。 儿童温且饱,当风泝凛冽。 朝索暖寒酒,暮须汤饼设。 不知有饥寒,灯火夜暖热。 越人轻活计,舂税供膏血。 及至风雪时,日给多空竭。 樵苏与网捕,负薪冰路滑。 口噤无言语,股{左木右栗}衣疏葛。 藜藿不充饥,冻饿多不活。 惭惶褚夸恩,彷徨空殒越。 因作苦寒行,聊与儿童说。
zuó běi fēng gāo   fēi fēi mǎn tiān xuě  
qiān liù chū huā   liù fēi xiē  
shēn shān shēn zhàng   shù dòng zhé  
píng yíng shù chǐ   chéng liè  
shēng huī guāng   zhào rén qīng jiǎo jié  
sāi qún fēng   cāng míng bái yín quē  
huáng zhú wèi láng gān   sōng fēng shī xiè  
guān lái cān   qíng gǎn yuè  
zhàng xiāo chú   fēng ráng shí jié  
zhǎng yīn huì   qǐng jià lái yuè  
bìng yǎn wèi hán hūn   fēng tóu yīn lěng  
tāng yào yàn ěr   jiǔ ròu chóu chuò  
jiā yìng zhòng lián   yīn qīn  
yōu   tǎng fèng jué  
jiāng hǎi zhǔ ēn shēn   cān xīn qiè  
ér tóng wēn qiě bǎo   dāng fēng lǐn liè  
cháo suǒ nuǎn hán jiǔ   tāng bǐng shè  
zhī yǒu hán   dēng huǒ nuǎn  
yuè rén qīng huó   chōng shuì gōng gāo xuè  
zhì fēng xuě shí   gěi duō kōng jié  
qiáo wǎng   xīn bīng huá  
kǒu jìn yán     { zuǒ yòu   } shū  
huò chōng   dòng è 饿 duō huó  
cán huáng chǔ kuā ēn   páng huáng kōng yǔn yuè  
yīn zuò hán xíng   liáo ér tóng shuō