苦寒行

唐代 乔知之
胡天夜清迥,孤云独飘飏.遥裔出雁关,逶迤含晶光。 阴陵久裴回,幽都无多阳。初寒冻巨海,杀气流大荒。 朔马饮寒冰,行子履胡霜。路有从役倦,卧死黄沙场。 羁旅因相依,恸之泪沾裳。由来从军行,赏存不赏亡。 亡者诚已矣,徒令存者伤。
tiān qīng jiǒng   yún piāo yáng   . yáo chū yàn guān   wēi hán jīng guāng
yīn líng jiǔ péi huí   yōu dōu duō yáng chū hán dòng hǎi   shā liú huāng
shuò yǐn hán bīng   háng shuāng yǒu cóng juàn   huáng shā chǎng
yīn xiāng   tòng zhī lèi zhān shang yóu lái cóng jūn xíng   shǎng cún shǎng wáng
wáng zhě chéng   lìng cún zhě shāng