苦寒行

唐代 喬知之
胡天夜清迥,孤雲獨飄颺.遙裔出雁關,逶迤含晶光。 陰陵久裴回,幽都無多陽。初寒凍巨海,殺氣流大荒。 朔馬飲寒冰,行子履胡霜。路有從役倦,臥死黃沙場。 羈旅因相依,慟之淚沾裳。由來從軍行,賞存不賞亡。 亡者誠已矣,徒令存者傷。
tiān qīng jiǒng   yún piāo yáng   . yáo chū yàn guān   wēi hán jīng guāng
yīn líng jiǔ péi huí   yōu dōu duō yáng chū hán dòng hǎi   shā liú huāng
shuò yǐn hán bīng   háng shuāng yǒu cóng juàn   huáng shā chǎng
yīn xiāng   tòng zhī lèi zhān shang yóu lái cóng jūn xíng   shǎng cún shǎng wáng
wáng zhě chéng   lìng cún zhě shāng