苦寒行

明代 王世贞
驱马度阴山,积雪何茫茫。疾风四隅来,马首浩纵横。 高原无俦迹,顾影仅为双。孤兽索其群,栖鸟向阳翔。 寒暑客路深,况乃异戎荒。沈怀幽闺妇,玉箸啼红妆。 旭日未及旦,轧轧涩流黄。年命不在已,安能顾四方。 人生今失职,岁暮问他乡。
yīn shān   xuě máng máng fēng lái   shǒu hào zòng héng    
gāo yuán chóu   yǐng jǐn wèi shuāng shòu suǒ qún   niǎo xiàng yáng xiáng    
hán shǔ shēn   kuàng nǎi róng huāng shěn huái yōu 怀 guī   zhù hóng zhuāng    
wèi dàn   liú huáng nián mìng zài ān   néng fāng    
rén shēng jīn shī zhí   suì wèn xiāng