苦寒行

宋代 司马光
穷冬北上太行岭,霰雪纠结风峥嵘。 熊潜豹伏飞鸟绝,一径仅可通人行。 僮饥马羸石磴滑,战栗流汗皆成冰。 妻愁儿号强相逐,万险历尽方到并。 并州从来号惨烈,今日乃信非虚名。 阴烟苦雾朝不散,旭日不复能精明。 跨鞍揽辔趋上府,发拳须磔指欲零。 炭炉炙砚汤涉笔,重复画字终能成。 谁言醇醪能独产,壶腹迸裂无由倾。 石脂装火近不热,蓬勃气入头颅腥。 仰惭鸿雁得自适,随阳南去何溟溟。 又惭鳦鸟识时节,岩穴足以潜微形。 我来苔欲报恩分,契阔非尽利与荣。 古人有为知己死,只恐冻骨埋边庭。 中朝故人岂念我,重裘厚履飘华缨。 傅闻此北更寒极,不知彼民何以生。
qióng dōng běi shàng tài xíng lǐng   xiàn xuě jiū jié fēng zhēng róng
xióng qián bào fēi niǎo jué   jìng jǐn tōng rén xíng
tóng léi shí dèng huá   zhàn liú hàn jiē chéng bīng
chóu ér hào qiáng xiāng zhú   wàn xiǎn jìn fāng dào bìng
bīng zhōu cóng lái hào cǎn liè   jīn nǎi xìn fēi míng
yīn yān cháo sàn   néng jīng míng
kuà ān lǎn pèi shàng   quán zhé zhǐ líng
tàn zhì yàn tāng shè   chóng huà zhōng néng chéng
shuí yán chún láo néng chǎn   bèng liè yóu qīng
shí zhī zhuāng huǒ jìn   péng tóu xīng
yǎng cán hóng 鸿 yàn shì   suí yáng nán míng míng
yòu cán niǎo shí shí jié   yán xué qián wēi xíng
lái tái bào ēn fēn   kuò fēi jǐn róng
rén yǒu wéi zhī   zhǐ kǒng dòng mái biān tíng
zhōng cháo rén niàn   chóng qiú hòu piāo huá yīng
wén běi gèng hán   zhī mín shēng