苦寒行

宋代 司馬光
窮冬北上太行嶺,霰雪糾結風崢嶸。 熊潛豹伏飛鳥絕,一徑僅可通人行。 僮飢馬羸石磴滑,戰慄流汗皆成冰。 妻愁兒號強相逐,萬險歷盡方到並。 并州從來號慘烈,今日乃信非虛名。 陰煙苦霧朝不散,旭日不復能精明。 跨鞍攬轡趨上府,發拳須磔指欲零。 炭爐炙硯湯涉筆,重複畫字終能成。 誰言醇醪能獨產,壺腹迸裂無由傾。 石脂裝火近不熱,蓬勃氣入頭顱腥。 仰慚鴻雁得自適,隨陽南去何溟溟。 又慚鳦鳥識時節,岩穴足以潛微形。 我來苔欲報恩分,契闊非盡利與榮。 古人有為知己死,只恐凍骨埋邊庭。 中朝故人豈念我,重裘厚履飄華纓。 傅聞此北更寒極,不知彼民何以生。
qióng dōng běi shàng tài xíng lǐng   xiàn xuě jiū jié fēng zhēng róng
xióng qián bào fēi niǎo jué   jìng jǐn tōng rén xíng
tóng léi shí dèng huá   zhàn liú hàn jiē chéng bīng
chóu ér hào qiáng xiāng zhú   wàn xiǎn jìn fāng dào bìng
bīng zhōu cóng lái hào cǎn liè   jīn nǎi xìn fēi míng
yīn yān cháo sàn   néng jīng míng
kuà ān lǎn pèi shàng   quán zhé zhǐ líng
tàn zhì yàn tāng shè   chóng huà zhōng néng chéng
shuí yán chún láo néng chǎn   bèng liè yóu qīng
shí zhī zhuāng huǒ jìn   péng tóu xīng
yǎng cán hóng yàn shì   suí yáng nán míng míng
yòu cán niǎo shí shí jié   yán xué qián wēi xíng
lái tái bào ēn fēn   kuò fēi jǐn róng
rén yǒu wéi zhī   zhǐ kǒng dòng mái biān tíng
zhōng cháo rén niàn   chóng qiú hòu piāo huá yīng
wén běi gèng hán   zhī mín shēng