苦寒

宋代 王之道
风屑琼寒透薄帷,拥裘端与火相宜。 暖回炽焰身成直,拨到残灰手欲龟。 赠炭尚谁怜正曜,授薪还自愧支离。 不甘力请从缁侣,苦调寒窗强作诗。
fēng xiè qióng hán tòu báo wéi   yōng qiú duān huǒ xiāng  
nuǎn huí chì yàn shēn chéng zhí   dào cán huī shǒu guī  
zèng tàn shàng shuí lián zhèng yào   shòu xīn hái kuì zhī  
gān qǐng cóng   diào hán chuāng qiáng zuò shī