苦寒

宋代 刘攽
苦寒殊不意,衰老若为谋。赐隔青绫被,贫馀白罽裘。 蛰龙才自脱,过雁可深忧。靳靳西颓日,墙阴肯为留。
hán shū   shuāi lǎo ruò wéi móu qīng líng bèi pín   bái qiú    
zhé lóng cái tuō   guò yàn shēn yōu jìn jìn tuí 西 qiáng   yīn kěn wèi liú